Sunday, June 21, 2009

Của chôm chĩa từ blog Đinh Tấn Lực

Dịch Tiêu Chảy Óc Trên Giấy Báo
333 magnify

Dịch Tiêu Chảy Óc Trên Giấy Báo

. Đinh Tấn Lực

TTXQC – Tin Vắn - 21-6-2009 - Một trận dịch tiêu chảy óc đã xảy ra tại Việt Nam từ ngày 13/6/09 đến nay. Nạn nhân là các tổng biên tập cỡ khủng, cỡ nhỡ và cỡ vụn, cùng một dàn ký giả thiếu vắc-xin trên hệ báo-đài chính quy của ta. Tình hình đã vượt cơn khẩn trương nhưng vẫn còn có thể kéo dài qua khỏi ngày Báo chí Cách mạng năm nay”.

Thử bước đầu tìm hiểu nguyên nhân?

Ông Trương Tấn Sang, Thường trực Ban Bí thư TW, đã rầy rà trong buổi làm việc với Hội nhà báo ngày 19/6/09 là: Báo chí Việt Nam còn “gây khó khăn cho lãnh đạo” khi đưa tin về các đề tài nhạy cảm.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng có bài than phiền mới gửi các nhà báo, nói rằng họ cần có “bản lĩnh chính trị vững vàng, nhạy cảm và tỉnh táo trong xử lý thông tin và đưa thông tin”.

Cả hai đều đúng, và cả hai đều thiếu.

Hãy thử trắc nghiệm bằng Google các trang mạng VN xem điu gì xảy ra?

Results 1 - 10 of about 341,000 Vietnamese pages for "Lê Công Định". (0.49 seconds)

Results 1 - 10 of about 187 Vietnamese pages for "Cù Hà Huy Vũ". (0.39 seconds)

Trong thao tác trắc nghiệm nêu trên, kết quả cho thấy là: Ngày nào mà tự thân ký giả chưa thấy ra ý đồ của lãnh đạo dàn dựng một xì-căng-đan khác, nhắm vào đối tượng là một luật sư hàng đầu của VN, để che khuất vụ việc LS Cù Hà Huy Vũ khởi kiện TT Nguyễn Tấn Dũng, (là một vụ việc chưa từng có tiền lệ ở nước VNDCCH lẫn CHXHCNVN và lẽ ra phải gây chấn động 9 độ Rích-te), thì chừng đó vẫn chưa thể đánh giá bản lĩnh của ký giả. Không một ai có tài đánh giá “một cái rỗng không” bao giờ!

Rõ ràng là bản tin gì đó trên VNN về vụ “nhân viên của Xí nghiệp Quản lý phà Cát Lái đã hành hung ‘hội đồng’ đối với một hành khách”, là chỉ thuộc hàng tép muỗi so với con voi trong vụ báo chí đánh hội đồng LS Lê Công Định suốt tuần qua.

Đã vậy, trong trận đánh hở sườn này, báo chí ta đã ăn theo cơ quan điều tra và đã trả giá cực đắt, thông qua ít nhất 10 điểm hớ hênh nghiệp vụ cực kỳ sơ đẳng, tạm liệt kê như sau:

*

Hớ hênh 1: Thủ Tục Phong Thánh

Thêm một lần nữa, cả nhà nước lẫn nhà báo VN lại chứng tỏ khả năng “đưa người vào lịch sử” trên cả tuyệt vời.

Lại thử Google trên mạng thế giới xem sao:

Results 1 - 10 of about 1,720,000 for "Lê Công Định". (0.28 seconds)

Results 1 - 10 of about 201 for "Cù Hà Huy Vũ". (0.39 seconds)

Về mặt cá nhân thì thời sự tuần qua cho thấy dư luận VN lẫn quốc tế đều chú mục vào chủ đề Lê Công Định. Cứ trông vào kết quả cú Google ngay đây, khỏi cần dẫn chứng. Qua đó, LS Lê Công Định đã được dư luận quốc tế trao huy chương vàng Olympic chính trị là nhân vật được nhắc tới nhiều nhất trong tuần, vô hình trung khiến cả dàn lãnh đạo mờ nhạt. Cả vụ truy tố Huỳnh Ngọc Sỹ cùng ngày cũng biến mất tăm. Đồng thời, LS Lê Công Định trở thành trung tâm điểm của một vụ việc mà Bộ công an cho là ở tầm quy mô, và cũng là điều đáng ngẫm, trong lúc những người khác chỉ được nêu tên thoáng qua đây đó trong các bài báo về vụ phá án hội đồng này, như các ông Trần Huỳnh Duy Thức hay Nguyễn Tiến Trung, chẳng hạn.

Về mặt cộng đồng, thì đó là trình tự phong thánh cho các tổ chức dồn sức dân chủ hóa Việt Nam, bao gồm cả Việt Tân, Dân Chủ Nhân Dân, Nhân Dân Hành Động, Họp Mặt Dân Chủ, Viễn Tượng Việt Nam, và Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ. Nhà nước và nhà báo ta đã tạo cơ hội hãn hữu và miễn phí cho các tổ chức này PR, quảng bá tên tuổi của họ đến tận vùng sâu vùng xa là những nơi nhân dân ta chưa có được internet để đọc báo lề trái. Tạo cơ hội cho Mỹ và các nước Tây phương có thêm lý cớ hạch sách nhà nước ta về nhân quyền hoặc đòi bỏ chính phủ VN vô lại danh sách CPC (tức các nhà nước cần quan tâm đặc biệt). Đồng thời, cũng khuyến khích bằng cách tạo cơ hội cho nhân dân ta tìm hiểu thêm về mối nhục câm nín của một Hà Nội cúi đầu trước quyết định của Bắc Kinh nhằm thành lập huyện Tam Sa hay lệnh cấm đánh cá trên biển Đông, về nguy cơ Bô-xít ở Tây Nguyên, về nguy cơ Bắc thuộc lần nữa… và về đường lối đấu tranh bất bạo động của các tổ chức vừa được phong thánh đó.

Riêng về mặt lý luận trong tiến trình phong thánh này thì quả thật, nhà nước, thông qua tuyên giáo trung ương, đã sử dụng tuyệt chiêu đánh động lòng hiếu kỳ khiến người đọc phải khui cho ra lẽ, khi báo chí nước nhà cực lực lên án những tổ chức khủng bố đã âm thầm và liên tục tổ chức hai ba nơi tại Thái Lan (và biết đâu chừng ở cả VN) nhiều buổi tập huấn đấu tranh bất bạo động làm nòng cốt cho các phong trào dân chủ. Osama Bin Laden đòi tuyệt thực đấy ư? Hay ngài Gandhi tung khẩu hiệu đốt cháy sa mạc, san lấp sông Hằng mà đánh quy ước chiến giành lại độc lập từ bọn thực dân Anh?

*

Hớ hênh 2: Bể Đồng Hồ

Theo Phó tổng cục trưởng Tổng cục An ninh Vũ Hải Triều, LS Lê Công Định bị bắt vì đã “Lợi dụng việc bào chữa cho các đồng nghiệp Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân và cho blogger Điếu Cày, để tuyên truyền chống chế độ, xuyên tạc Hiến pháp, pháp luật, lên án chính quyền Việt Nam vi phạm dân chủ, nhân quyền”.

Vụ bào chữa cho LS Nguyễn Văn Đài & LS Lê Thị Công Nhân xảy ra từ năm 2007, còn vụ Điếu Cày vướng tội mặc áo thun in hình 5 còng thế vận hội mà LS Lê Công Định bị ngăn cản tác nghiệp biện hộ trước tòa, là từ sau đận rước đuốc Bắc Kinh năm ngoái, 2008.

Mới biết đảng và nhà nước ta là nhà vô địch về thao tác …ém quân. Bằng không thì toàn bộ lãnh đạo đảng ta bị bể đồng hồ, nên tới giờ này mới tung lực lượng ra bắt giam khẩn cấp một người đã lên án chính quyền Việt Nam vi phạm dân chủ, nhân quyền… từ nhiều năm trước.

*

Hớ hênh 3: Dập Mặt Lãnh Đạo

Còn chuyện xảy ra gần hơn, mới đây, thậm chí trùng ngày, là vụ bắt bớ xảy ra đúng ngay vào hôm Trưởng ban Tổ chức Trung ương ĐCS Trung Quốc Lý Nguyên Triều qua Hà Nội truyền chỉ cho TBT Nông Đức Mạnh. Đây là cuộc gặp gỡ giữa hai ủy viên Bộ chính trị của hai đảng, với căn bản bốn tốt của mối giao hảo vương-hầu, tức là đều ngồi trên và lèo lái mọi quan hệ ngoại giao “hữu nghị” giữa hai nước.

Mọi người đều đoán được phần nội dung “nhạy cảm” của chiếu chỉ, như TT Dũng từng than phiền báo chí. Nên không hề một ai lúng túng, khi phải so sánh trường hợp của LS Lê Công Định với TBT Nông Đức Mạnh, để trả lời câu hỏi rằng đâu mới đích thực là nỗ lực “cấu kết với thế lực bên ngoài” làm hại đất nước.

Đã vậy, có nhà báo đi dự họp báo lề phải xong về nhà treo blast trên blog lề trái: “Bắt Huỳnh Ngọc Sỹ thì âm thầm, bắt LS Lê Công Định thì họp báo 2 đầu, bao thơ 300k”. Trên thực tế, 300K tương đương với chừng 18USD, chẳng là bao, nhưng cái blast lề trái (đáng giá bạc triệu đô-la) này đã ký họa truyền thần một hệ thống tuyên giáo huy động các nhà bồi bút văn nô trên hai miền đất nước tập trung nỗ lực bôi đen những nhân vật nghĩ sâu nói thẳng, tức là “khác luồng”, bằng cái giá của vài cuốc taxi. Nó lật mặt cả guồng máy thông tin cực kỳ khốn nạn của chế độ, đứng đầu là bộ chính trị, đứng cuối là các cỡ tổng biên tập gắn liền với CA văn hóa, và tòn teng ở giữa là bộ bốn tờ.

Còn nữa, “Nếu chống tham nhũng không có bất kỳ vùng cấm nào, như Thủ tướng đã tuyên bố gần đây, thì tăng cường dân chủ xã hội cũng vậy, không thể có bất cứ vùng cấm nào cả. Rất mong nhận được thái độ cầu thị của Thủ tướng”. Những ai chưa quên dòng kết này trong bài viết công khai “Tranh luận với Thủ tướng” của LS Lê Công Định, thì đều có thể nhận ra ngay ở đây cái “thái độ cầu thị” đó là một lệnh bắt khẩn cấp.

Há chẳng phải là hội đồng cho dập mặt lãnh đạo đấy sao?

*

Hớ hênh 4: Hai Đầm Một Bồi

Khoảng hai tuần sau khi trang mạng Bauxite Việt Nam hình thành (và đạt số lượt truy cập nhanh đến mức kỷ lục xưa giờ tại Việt Nam), là vụ phá án một nhúm Tiến sĩ của Viện Tài chính đánh bạc. Không trả lời nổi giới trí thức ở trong ngoài nước về vụ Bô-xít thì đảng và nhà nước ta bày ra sòng bài tráo, mục tiêu là đánh nhòe danh dự của tập thể trí thức bằng hành vi tiêu cực của một vài quan chức có học hàm tiến sĩ của Viện Tài chính.

Hai ngày trước lệnh bắt khẩn cấp LS Lê Công Định là vụ việc LS Cù Hà Huy Vũ chính thức và công khai gửi đơn khởi kiện cái quyết định vi luật của TT Nguyễn Tấn Dũng. Đây là một việc chưa từng xảy ra trong mọi triều đại từ ngày đảng ta thực hiện mỹ mãn mục tiêu tối hậu là cướp chính quyền đến giờ. Tức là có khả năng trở thành một ngòi dẫn đưa tới những đe dọa có tính sống còn của đảng. Nên nhà nước lại phải gầy sòng bài tráo lần nữa, bằng quyết định bắt khẩn cấp vị luật sư nổi tiếng nhất nhì cả nước, và bằng một cuộc họp báo hoành tráng có bao thư 300K như phát súng lệnh cho một chiến dịch báo chí đánh hội đồng theo mô thức “tiếng ‘sát’ át tiếng bom!”.

Mắt đổi mắt. Răng đổi răng. Một sòng bài tráo, gầy hai lần trong cùng một tháng: Hai con đầm cạn với một thằng bồi tàu (hay Tàu?). Không thể nào trơ hơn được nữa.

*

Hớ hênh 5: Đả Đảo Guinness!

Buộc tội nhân dân vốn là nghiệp vụ của công an, không ai còn lạ. Báo chí lề phải được đào tạo để đăng lại nguyên văn những gì CA công bố (mà từ nôm na vẫn gọi là nuốt bã), cũng không phải điều gì lạ.

Ít ai thấy chữ “nghi can” trên các bài báo do CA soạn sẵn nội dung. Phần lớn đều khẳng định ngay từ tựa bài rằng đó là những tội phạm: “Bắt khẩn cấp luật sư Lê Công Định vì chống phá Nhà nước”, hay, “Luật Sư Lê Công Định và mưu đồ phản loạn”, hay, “Hành trình phạm tội của Lê Công Định”, hay, “Kiến nghị xử nghiêm Lê Công Định”... Do đó mà người ta hiểu được vì đâu trong đời thường vẫn truyền tai nhau một lời nhận định không mấy đẹp để viết ra giấy: “Công An Việt Nam hút máu nhanh hơn Kotex”.

Ít ai thấy những bài báo nghiêm chỉnh loan tin (dẫn nguồn đầy đủ) hay bình luận nghiêm túc (lý luận kín vòng), cái nào ra cái đó. Phần lớn các bản tin đều kết luận bằng những lời tuyên án, theo đúng kiểu cách hình sự giật gân của báo CA. Trong lần này, nhiều báo đã kết luận ngay trong bản tin về vụ bắt khẩn cấp ngày 13/6/09: “Những kết quả bước đầu đã phần nào cho thấy Lê Công Định là một kẻ phản dân, hại nước”, hay “Rõ ràng Lê Công Định đang lội dòng nước ngược, sẽ không có tương lai sáng sủa, nhất định sẽ bị dòng thác cách mạng của nhân dân ta nhấn chìm”…

Một tập quán tỏ lộ tính thiếu nghiệp vụ và cực kỳ đáng xấu hổ khác là các bài báo vẫn thường tùy nghi khẳng định theo mẫu mực: “Dư luận quần chúng nhân dân đồng tình, hoan nghênh các cơ quan bảo vệ pháp luật đã bắt khẩn cấp Lê Công Định, sớm ngăn chặn những hành vi gây nguy hiểm cho xã hội của Định và đồng bọn”.

Công an và Nhà báo xứ ta kiêm nhiệm trách nhiệm Quan tòa từ lâu đã thành truyền thống. Điều mới lạ trong vụ việc này là ngay cả luật gia cũng lấn sân của quan tòa:

Luật sư Phạm Vĩnh Thái, Phó Chủ tịch Thường trực Hội Luật gia TPHCM, đã bày tỏ rằng ông “hết sức bất bình trước việc làm vi phạm pháp luật của luật sư Lê Công Định”, đó là “móc nối với các thế lực phản động ở nước ngoài để lật đổ Nhà nước”. Ông cho rằng đó là “một hành động không thể chấp nhận được”, và long trọng kêu gọi giới trí thức luật “mạnh dạn lên án những hành vi và việc làm đi ngược lại pháp luật Nhà nước Việt Nam của Lê Công Định và đồng bọn”.

Ngay cả vị Phó Chủ tịch Thường trực Hội Luật gia Sài Gòn cũng quên mất nội dung điều 72 chỉ đạo của bộ luật hình sự: Không ai bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội của Toà án đã có hiệu lực pháp luật“.

Rõ ràng: CA, cánh nhà báo ngoan ngoãn và một số luật sư quàng khăn đỏ như trên đều chỉ ưng nhảy cóc lên ghế chánh thẩm ngay từ khi có lệnh bắt tạm giam.

Nhờ đó, Việt Nam ta là nước có đông quan tòa nhất thế giới chăng? Xem ra cơ quan làm sách kỷ lục Guinness chưa làm việc đúng mức, và cần phải khẩn cấp viết bản tường trình-nhận tội luôn thể!

*

Hớ hênh 6: Phát Triển Hoang Mang

Đã có bài viết về Lệnh bắt Lê Công Định, BCT phải quyết hai lần! Tức là lãnh đạo đảng đã đắn đo, cân nhắc, ém quân, chờ đợi một ngày nghỉ ngơi của ký giả ngoại quốc ở đây, và chờ đợi đương sự dính vào một tội trạng đúng tầm. Thế nên lệnh bắt khẩn cấp đã được thi hành với lý do LS Định “cấu kết với thế lực thù địch nước ngoài”, căn cứ vào những dữ kiện có được từ sau vụ bắt giam ông Trần Huỳnh Duy Thức.

Ngay sau đó là một phản ứng cực mạnh của giới bloggers Việt Nam và của cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Nối tiếp là phản ứng cấp thời và kỷ lục (2 ngày) của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, rồi của các cơ quan nhân quyền quốc tế và nhiều dân biểu Mỹ.

Không mấy chốc, bản nháp cáo trạng của Bộ CA “ngẫu nhiên” thay đổi tội danh áp đặt cho LS Định thành “mưu đồ phản loạn”, cùng lúc, CTN Nguyễn Minh Triết cũng nhấn mạnh nỗi ưu tư đau đáu về nguy cơ “lật đổ đảng”. Tức cần khẳng định ngay rằng đây là “chuyện nội bộ của VN”.

Lãnh đạo đảng ở đây lại chứng tỏ thêm một khả năng khác là biến nỗi sợ của mình thành nỗi hoang mang cho nhiều người khác. Cho dù là nỗi lo sợ có thật đó còn nguyên.

*

Hớ hênh 7: Lạy Ông, Con Đây!

Bằng chứng hùng hồn nhất của vụ phá án, được công bố trong cuộc họp báo 300K vào chiều ngày 13 tháng 6 tại Hà Nội, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh Vũ Hải Triều cho biết đó là quyển sách “Từ Độc Tài Tới Dân Chủ”, bản Việt ngữ dịch từ nguyên tác tiếng Anh “From Dictatorship to Democracy ” của TS Gene Sharp, được tóm ý ở trang đầu là “Một hệ thống ý niệm về giải phóng”, do Học Viện Albert Einstein ở Mỹ ấn hành .

Dùng chứng cứ này để khép tội LS Lê Công Định “chống phá nhà nước CHXHCNVN” cũng đồng nghĩa với hành động tự cúi đầu thú nhận của Bộ Công an, rằng: Nhà nước hiện hành là một chế độ độc tài toàn trị, cực kỳ kiêng kỵ mọi ý niệm giải phóng, mọi hình thái sinh hoạt dân chủ và cần được kéo dài! Không một ai có thể mô tả đầy đủ và sâu sắc hơn. Đây cũng là một tuyệt chiêu trủy thủ của Bộ Công an đã đâm sâu thọc thủng ngang sườn lãnh đạo đảng.

*

Hớ hênh 8: Ung Thư Giác Mạc

Trong buổi lễ kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Học viện Ngoại giao, CTN Nguyễn Minh Triết đặc biệt nhấn mạnh: “Ngành ngoại giao phải chủ động đấu tranh nhằm ngăn chặn được âm mưu diễn biến hòa bình hay dùng cách mạng màu để lật đổ chế độ, lật đổ đảng”.

Gần tới mức đánh vần từng từ, CTN bộc bạch cực rõ mối lo canh cánh tự thân, và hẳn là của cả 14 ủy viên còn lại trong Bộ chính trị, là: Lật đổ đảng, bằng cách mạng màu.

Không phải là do ngẫu nhiên mà điều này được long trọng nhấn mạnh trong một buổi lễ hoành tráng. Nó xảy ra 5 ngày sau cái lệnh bắt khẩn cấp LS Lê Công Định. Tức là sau khi Bộ CA chính thức họp báo để công bố những nguy cơ bị đục thủng (nguyên văn) “những trụ cột” chống đỡ của đảng (từng giăng đầy khẩu hiệu đời đời quang vinh).

Rõ là những phương thức đấu tranh ôn hòa do TS Gene Sharp tổng hợp có làm nhiều người hoảng sợ, không phải vì nó kỳ bí, mà vì nó khả thi, nhắm đúng tử huyệt của chế độ toàn trị, và quan trọng nhất là nó đã chứng minh nhiều lần thành công qua những cuộc cách mạng ôn hòa được đánh dấu bằng màu sắc, nói gọn là những cuộc cách mạng màu.

Các bác sĩ nhãn khoa ở thành phố Little Pekin sắp sửa ăn mừng 1000 năm tuổi này có mối nghi ngờ rằng: Bệnh sợ màu sắc của lãnh đạo đảng, ngoại trừ màu xanh đô-la, là một loại triệu chứng ung thư giác mạc, hệ quả của bệnh tham và tính ác kinh niên.

*

Hớ hênh 9: Giải Đạo Diễn Tồi

Bản “tường trình” và “nhận tội” của LS Lê Công Định, có thể đúng là nét chữ của ông chép lại theo một bản viết sẵn nào đó. Rồi được chính giọng ông “cắm cúi” đọc trước ống kính truyền hình để làm tài liệu trình chiếu cho cả nước xem, và có khi là để dành riêng tặng cho Đại sứ Hoa Kỳ Michael Michalak khi ông đáo hồi nhiệm sở nữa, không chừng.

Chỉ vướng đôi ba cái “vì sao?” khó hiểu cho một số khán/thính/độc giả:

- Có 2 màu mực trong bản tường trình được chụp thành phóng ảnh. Mực đen là chữ viết của LS Lê Công Định, còn màu mực xanh là của ai?

- LS Lê Công Định cắm cúi đọc văn bản này, với dáng vẻ không khác trẻ mẫu giáo tập ráp vần. Tuyệt nhiên không rời mắt khỏi bản văn cho tới dòng cuối, ông “cắm cúi đánh vần” cả tên họ, ngày sinh, mà vẫn còn trật cả địa chỉ nhà của chính mình. Vậy thì bản để đọc chép sai, hay LS Định đọc chữ/số không thông?

- Có một số từ nghe trong clip không trùng với bản văn trên ảnh. Vậy thì có phải bản để đọc là một bản khác với bản phóng ảnh?

Nếu còn thì giờ để xem đi xem lại nhiều lần, hẳn khán /thính/độc giả sẽ còn phát hiện thêm nhiều chi tiết lý thú khác nữa. Cũng vậy, nếu có nhiều thì giờ hơn, các tay đạo diễn, biên tập các văn bản và đoạn clip này sẽ chỉnh sửa cho chúng có tính “tin cậy được” cao hơn. Hiện giờ, chúng cho thấy tác giả xứng đáng nhận lãnh giải Oscar về lãnh vực Đạo diễn tồi.

*

Hớ hênh 10: Tình Thế Sĩ Diện

Tiếc thay, tình thế cực kỳ khẩn trương. Bằng mọi giá phải hoàn tất công đoạn lấy cung và nhận tội này thật nhanh, hầu làm nguội bớt những đám cháy rừng lan rộng bên ngoài phòng tạm giam và cả bên ngoài Việt Nam. BCT đã nhất trí và lệnh thế. Bộ CA đã lên phương án thực hiện khâu nhận tội tối hảo với đầy đủ hình ảnh, âm thanh, và kiên quyết đạt thành tích kỷ lục lần này. Tuyên giáo TW cũng đã chuẩn bị tốt cho các cháu ngoan nhà báo nhà đài quàng khăn đỏ, nhân dịp ăn mừng ngày nhà báo cách mạng 2009.

Mục tiêu? Đảng và Nhà nước VN có “đầy đủ chứng cứ” đương sự thừa nhận mọi cáo buộc và cúi đầu “xin hưởng lượng khoan hồng” để kết thúc vụ này, cho dù không tìm được tội danh nào ra hồn. Đồng thời, có “đầy đủ chứng cứ” để báo trước mọi tình huống án treo/án nhẹ/án tượng trưng… bằng những thao tác ít bị mất mặt nhất đối với dư luận quốc tế. Còn đối với trong nước, thì vụ xì-căng-đan này đã đạt thành quả nhất định “hướng dẫn dư luận” rời xa ngòi dẫn “Bauxite Việt Nam” và quả bom tấn “Đơn Kiện Thủ Tướng”.

***

Chào Mừng Ngày Báo Chí

Thứ trưởng Bộ TT-TT Đỗ Quý Doãn từng định nghĩa “Chức năng quan trọng của báo chí là định hướng dư luận xã hội”.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từng chỉ đạo cho “Báo chí thực sự trở thành lực lượng xung kích tin cậy trên mặt trận chính trị - tư tưởng của Đảng”.

Trưởng ban Tuyên giáo Tô Huy Rứa từng khen ngợi “Báo chí đã thực sự thể hiện vai trò và ưu thế của một binh chủng tiên phong trong công tác tư tưởng”.

“Lực lượng xung kích” và “binh chủng tiên phong” này ở Việt Nam đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao phó. Có khá nhiều báo cùng giật tít: “Kẻ chống đối đã bị bắt”, cùng các dòng tựa nhỏ: “Vài nét về chân dung của kẻ chống đối”, “Những hành vi phạm pháp của Lê Công Định”…

Lại có báo giật công chụp ảnh, phỏng vấn một số “độc giả” để túm gọn “dư luận”: Tất cả những người được phỏng vấn trong bài đều đồng tình với lệnh bắt khẩn cấp LS Lê Công Định!

Luật sư Cù Hà Huy Vũ, trong buổi trả lời phỏng vấn của BBC, đã nhận xét: “Báo chí VN thì tôi thấy gần như chỉ phản ánh lại nội dung mà Tổng cục An ninh cung cấp”. Chỉ cần có vậy. Rất ngoan!

Với công trạng dồn sức đánh hội đồng đúng theo định hướng như vừa kể, ngày Báo chí Cách mạng đã tự động biến thành Ngày nhà báo. Qua đó, sau những cuộc họp báo 300K, người ta chẳng ngạc nhiên là bao khi thấy có nhà báo (của tờ báo từng nổi tiếng về loạt bài Vươn Ra Biển Lớn, trong đó có bài viết xuất sắc viết về LS Lê Công Định) đã tự hãnh treo blast trên blog cá nhân: “Ngày nhà báo: nhận quà từ nay đến hết ngày 21-6. Hehe”.

Tất nhiên, không hẳn mọi người đều như nhau. Trong chiến dịch đánh hội đồng tuần qua, có kẻ cẩn thận soi rọi bằng một dòng chú thích ảnh, rằng: “Lê Công Định sử dụng tới 7 chiếc điện thoại di động…”. Lại có lắm kẻ xách mé về cựu hoa hậu Ngọc Khánh trong bài viết, tuồng như đây mới là nhân vật chính cho phần câu khách, đến độ phải giật tít “Chồng hoa hậu Ngọc Khánh bị bắt khẩn cấp”… Mọi góc cạnh ganh tỵ được phô bày như thể đây là một cơ hội hãn hữu để trả thù một người mà mình đời đời không thể nào theo kịp. Cứ đọc Blast và Quick Comment (cả hai đều sai bét ngữ pháp) của một nhà báo thì rõ là quả thật, nhân cách có tầm của nó: “Hoa hậu Ngọc Khánh, tài sắc vẹn toàn, đời riêng trắc trở! Chồng trước bị bỏ, chồng nay bị bắt” “LS Lê Công Định bị bắt hôm nay, là chồng của hoa hậu Ngọc Khánh, người trước là TS nghệ thuật Nguyễn Quang Minh, Cty Cát Tiên Sa”. Tất cả đã tỏ lộ nét thô bỉ cực hèn hơn là nỗ lực tác nghiệp một bản tin hay một phóng sự, có thể hiểu như rằng: “Đáng đời, ai bảo mày đã giỏi, đã giàu mà lại còn thêm vợ đẹp…”. Nói cách khác, “Tai họa của mày chính là niềm vui của họ hàng công sai nhà tao đấy”! Thép đã tôi như thế đó?

Có blogger bảo rằng “Vượt khỏi từ khốn nạn để mô tả thì nói về họ chỉ còn loại ngôn ngữ giang hồ, không tiện viết ra”. Đúng lắm thay!

Và thảm lắm thay, cho những ai đang ăn mừng một ngày báo chí của cả nước, ngay trong trận dịch tiêu chảy óc trên giấy báo, hiện giờ.
*

Rút Tỉa Những Gì?

1- Không phải tự nhiên mà người Việt Nam đặt tên cho điều 88 của bộ luật hình sự là điều luật còng đôi hay còng đúp.

2- Không thể chờ đợi gì ở dàn báo chí quốc doanh, khi mà chưa mấy ai trong số một vạn rưỡi người có thẻ nhà báo ở đây học được điều thẳng thật của em Nguyễn Phi Thanh, lớp 11A18 Trường THPT Việt Đức, Hà Nội.

3- Không thể chờ đợi gì ở dàn báo chí quốc doanh, đặc biệt là ở Hội nhà báo VN, khi mà hệ thống này chỉ có một bản lĩnh duy nhất cho tới giờ là tự nguyện biến mình thành con tin chính trị của chế độ. Chúng ta chỉ có thể chờ đợi trong số đông đó có những cá nhân còn chút khả năng nhận diện được mớ tình người còn sót lại qua những biến cố loại này.

4- Chính chúng ta phải nói lên Sự Thật. Chính chúng ta mới có quyền định nghĩa từ phản động. Trong bài Thế nào là …thế hệ phản động, tác giả Nguyễn Hoàng Văn đã viết: “Tuổi trẻ mà cả quãng đời trẻ không dám nói khác người đi trước một câu thì chẳng khác nào một thứ tuổi trẻ nhai lại. Khi đã yên thân làm loài nhai lại, đấy chính là một thứ tuổi trẻ vứt đi…”.

5- Chính chúng ta phải vận dụng ưu thế internet và tự lực tự cường trên các sân chơi Dân Báo. “Thử nghĩ nếu không có internet, hệ thống chuyên chính mặc sức mà rung đùi cai trị!”. Nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh nói vậy trong tiểu luận Một ngày đàng-Một sàng khôn.

6- LS Lê Công Định đã thong dong bước qua ngưỡng “tù dự khuyết”. Thiếu cái dũng chính là những người bất động chứ không phải những người dám dấn thân đấu tranh bất bạo động.

7- Một blogger nhận định: “Đảng và nhà nước ta đã hết lòng phân tích lẽ phải thì có chạy đằng giời mới ra khỏi… lẽ phải của Đảng và nhà nước ta”. Chúng ta hãnh diện ngày càng có nhiều người cất bước dấn thân vì đại nghĩa, nhưng không vì thế mà đòi hỏi hay chờ đợi ở những con người quả cảm đó các phản ứng anh hùng đúng như ý mình mường tượng phải là. Mỗi người có một chọn lựa tối hảo mà chỉ tự thân họ biết rõ nhất. Hãy cảm thông với những chọn lựa đó như chúng ta đã từng chọn lựa nhận sự hãnh diện về họ.

8- LS Lê Công Định có thể bị tước mất một số điều kiện để đi hết con đường dân chủ hóa Việt Nam, nhưng Con Đường đó vẫn còn nguyên và vẫn thênh thang mời gọi mọi công dân Việt Nam tiếp tục tiến bước. Chúng ta cần phải, hơn bao giờ hết, xác quyết tâm nguyện tiếp tục đấu tranh toàn diện cho đến ngày đạt được lý tưởng của từng người trong chúng ta, và đạt được khát vọng của toàn thể đại khối dân tộc Việt.

9- Lãnh đạo Hà Nội đã bộc lộ toàn bộ nỗi sợ về các phương thức đấu tranh bất bạo động, đặc biệt là các kỹ thuật đánh kéo các trụ cột quyền lực của chế độ. Kết quả khắp nơi là các cuộc cách mạng màu. Kết quả gần nhất là tiến trình đấu tranh bằng lời cầu nguyện ở Thái Hà. Chứng tỏ rằng đây là lúc chúng ta cần khai thác tối đa những điều đã được TS Gene Sharp chia sẻ, cho tới ngày thành công.

10- Riêng trong vụ bắt giam LS Lê Công Định, mọi việc vẫn còn đang diễn tiến. Áp lực của quốc tế vẫn còn gia tăng. Hãy bình tâm và cùng nhau cầu nguyện cho nhau có đủ nghị lực để đòi bằng được công lý cho dân tộc và cho cả những người đã bị tù vì đấu tranh cho Sự Thật và Công Lý. Biết đâu LS Cù Hà Huy Vũ sẽ là người biện hộ cho LS Lê Công Định lần này!

21/6/2009

Đinh Tấn Lực

Sunday June 21, 2009 - 11:00am (ICT)

Sunday, June 7, 2009

Chuyện dài bauxite

Chân Lý Là Điểm Hẹn

http://www.bauxitevietnam.info/bandoc/090607_chanlyladiemhen.htm

(Nhân đọc bài Xã luận số 2 trên bauxitevietnam.info)

. Hà Sĩ Phu

Viết tặng trang web bauxitevietnam

Đồng tặng các đại biểu Quốc hội Việt Nam

Bài Xã luận số 2 trên trang Web bauxitevietnam khiến tôi giật mình vui sướng trên cái nền tâm thức vốn bi quan của tôi về giới trí thức nước nhà.

Trong rất nhiều năm, Lý trí của xã hội dường như ngủ yên, xã hội bị cuốn đi bởi ma lực của lợi quyền hoặc bởi khát vọng nông cạn, tình trạng đó có trách nhiệm lớn của giới Trí thức.

Trí thức vốn có ưu điểm tự trọng, làm gì cũng phải có lý có tình; có bằng chứng chắc chắn thuyết phục mới dám kết luận, mới dám lên tiếng. Biết mười chỉ nói hai, ba. Nhưng ưu điểm ấy đã bị đẩy quá lên thành nhược điểm rồi thành tội lỗi. Trước thói lạm quyền cố hữu của quyền lực (và của đồng tiền), cách trị dân không bằng Lý trí công chính mà bằng mẹo, bằng ngụy biện, lại thường cấm đoán, phi lý, khinh nhờn, bất chấp, thì ưu điểm khoa học cầu toàn cố chấp kia lại trở thành phi khoa học, vô duyên, đáng thương và cực kỳ tai hại.

Nhiều lúc chân lý đã sờ sờ trước mắt, bằng chứng đã hiển hiện trong tay mà vẫn cứ “khiêm nhường” sợ sai, uốn lưỡi đến 70 năm vẫn thấy chưa “chín” để thốt ra lời. Đến khi nói ra thì lời nói lại bị chính mình tự kiểm duyệt, gọt rũa đến tròn và kín như vỏ ốc. Sự hèn nhát lại được bảo kê bằng những dáng vẻ thanh cao, đạo hạnh nữa mới khổ. Cứ như thế, cuối cùng không thành con giun thì thành công cụ. Những dị ứng tiên khởi như của cụ Nguyễn Mạnh Tường, Trần Độ, Nguyễn Minh Châu… lẻ loi không được cộng hưởng.

Nhưng giống như con sói bị đánh thức bởi tiếng gọi từ nơi hoang dã, lòng người Trí thức trước nguy cơ giống nòi bị làm nhục, đã được đánh thức bởi tiếng gọi của dòng giống oai hùng từ rất xa xăm, ẩn đâu trong mỗi tế bào.

Đã bắt đầu khác. Bài xã luận số 2 này là lời mở đầu một bản tự đính chính mình của giới Trí thức, từ nay dũng cảm nói lên SỰ THẬT.

Lần đầu tiên trong đời “Trí thức xã hội chủ nghĩa” một tập thể Trí thức dám khẳng định không úp mở: Trong việc này chúng tôi đúng, Đảng và Nhà nước sai !

Sau khi đã viện dẫn tổng quát những đánh giá mang tính phản biện khá đầy đủ về mọi mặt”, trong đó có luận chứng của những chuyên gia về kinh tế, về văn hóa, về môi sinh, về an ninh, về quốc phòng (trong đó nổi bật là 3 bức thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp), bài xã luận khẳng định về những ý kiến khôn ngoan đúng mực”, và dư luận càng lúc càng tự tin vào tính CHÍNH NGHĨA và sự đúng đắn”. Trước nguy cơ dễ dàng bị quy kết là chống đối, là phản động, là phá hoại công cuộc xây dựng thì sự khẳng định CHÍNH NGHĨA về phía mình còn có ý nghĩa trả lại sự PHI NGHĨA cho phía quy kết.

Còn diện mạo phía chủ trương khai thác bauxite thì sao? Cách làm của họ thì dùng những thủ đoạn bất chính như giữ mười năm nằm trong vòng bí mật”, diễn văn viết sẵn, hứa hẹn suông sẽ “chịu trách nhiệm”, hạn chế thông tin, làm ăn “kín đáo”, xé lẻ đàn áp, chỉ muốn “làm tới” bất chấp luật pháp, tóm lại đó chỉ là một thứ “lý trí” phản lý trí mà thôi.

Về động cơ thì có vô vàn thứ đặc quyền đặc lợi, do lý trí tham lam đen tối của các nhóm lợi ích trong nước và ngoài nước, đem tài nguyên thô đi bán cho bọn lái súng và bọn sản xuất tàu ngầm.

Cuối cùng giới trí thức đã vạch thẳng những tim đen toan chơi canh bạc này tới đồng xu cuối cùng và giọt máu cuối cùng của dân tộc.

Hỡi bạn, là người Việt Nam, nghe lời máu thịt này mà không có cảm ứng gì thì tôi cam đoan con người trong bạn đã chết! Khỏi cần nói, nếu bạn lại còn là một đại biểu của dân trong Quốc hội, và đang cận kề trước nguy cơ trở thành kẻ tòng phạm của một tội ác lịch sử.

Ngoài sự khẳng định chính nghĩabất chính trong vụ Bauxite, ngoài ý nghĩa của một thông điệp về mối liên minh ma quỷ giữa nội xâm và ngoại xâm đang cố tình làm nhục dân tộc, bài Xã luận ấy, qua sự phác họa về “3 khả năng” còn nói thẳng ra những SỰ THẬT khác:

- SỰ THẬT trong tính cách Dân tộc: bên cạnh những ưu điểm đáng tự hào cũng có những nhược điểm đang kìm hãm Dân tộc. Đó là lối khôn khéo của đầu óc tiểu nông và theo lối nửa vời của đầu óc tiểu thương” làm cho xã hội cứ “cò cưa kéo cưa”. Đó là “thói ỷ lại chờ đợi phó mặc cho những quyết định từ bên trên, cấp trên quyết định gì cũng được, cấp trên quyết định thế nào cũng xong, hậu quả ra sao không cần biết”.

Có phải đây là căn nguyên của sự thiếu ý thức xã hội (nên khó hình thành một Xã hội Dân sự cường tráng), rất hay có mâu thuẫn nhỏ với nhau nhưng lại thiếu phản biện vĩ mô, khiến cho cho một lý thuyết hữu tâm nhưng vô lý như thuyết Mác-xít có thể xâm nhập vào một cách tự nhiên không qua sàng lọc? Đây cũng là căn nguyên bệnh “phò chính thống” của giới sĩ phu chăng? Bệnh “phò chính thống” là sản phẩm của nề nếp phong kiến: kẻ đã bật lên thành chính thống thì không bị sàng lọc nữa. Một xã hội như vậy, trong tương lai sẽ có nguy cơ “tiến lên” thành một chế độ “Dân chủ phi Tự do” (Illiberal Democracy) (*)

- SỰ THẬT về một Dân tộc bị tha hóa bởi cái vòng trói buộc mê muội”, “đã biến một dân tộc năng động và yêu cuộc sống thành những cá thể rời rã bất lực, bất cần đến chí khí, bỏ mặc cho lý trí bị ngủ vùi. Quốc hội thì biến thành một diễn đàn quan phương, xuôi chiều”. Báo chí “lề phải” thì như con chim dính tên sợ làn cây cong (Cái lưng của kẻ chư hầu nịnh thần càng cong xuống lại càng biến thành cái cần cong của cây cung đang cố giương lên, sẵn sàng nhả tên vào những người đứng thẳng! Sao lại bi hài đến thế?).

- SỰ THẬT được dự báo như có một ngọn trào Dân tộc hồi sinh, đang có tầng tầng lớp lớp sóng dồi dư luận lồng lên, như đồng thanh tương ứng”,“các trang web và trang blog chúng ta đều có chung một nguyện vọng tha thiết chẳng nói thành lời, ấy là làm sao nâng cao DÂN TRÍ nhiều hơn nữa để cởi cho dân tộc khỏi vòng trói buộc mê muội ấy

- Cuối cùng, SỰ THẬT tổng quát nhất mà Bài xã luận 2 bộc lộ là sự thật về một tương lai khả kiến, về tương quan lực lượng giữa Chính và Tà, giữa Hy vọng và Tuyệt vọng, giữa ý chí và thực tiễn, giữa quy luật và tấm lòng…

Sau khi đã chứng minh được tính CHÍNH NGHĨA rất thuyết phục của con đường mình đi, tính PHI NGHĨA rõ ràng của thứ lý trí” phản lý trí, và nhất là thấy việc mình làm đã có nhiều kết quả tích cực đến bất ngờ, các tác giả vẫn hình dung ra 3 khả năng, và đau đớn thay khả năng cò cưa kéo cưalà khả năng không mấy tốt đẹp vẫn nhiều hơn cả! Thế là tỉnh táo, không lấy tấm lòng thay cho thực tế. (Thực tế vẫn đang diễn ra, chuyện hải đảo, chuyện bauxite giấu mãi không được nay lại bung ra rùm beng như một “chủ trương lớn”, nhưng người tinh ý nhận ra ngay trò hữu danh vô thực, tung hỏa mù để tiếp tục làm kín đáo hơn). Nhất định họ cứ liên kết chặt chẽ với nhau để “cương quyết xốc tới” như điều đã diễn ra từ trước đến nay, chừng nào vẫn còn cơ chế một đảng cầm quyền !

Nhưng biết như vậy mà vẫn quyết tâm: “người trí thức và lớp người trẻ tuổi lại phải chấp nhận dấn thân chứ không còn giải pháp nào hơn! Mình không làm thì ai làm? Mình không chủ động đảm đương lấy thì chờ ai đảm đương hộ? Mình không nhận việc thì cậy ai nhận việc thay?”

Dù chỉ còn một tia hy vọng cũng không được nản vì nếu khả năng Lý trí thua, mà thua toxảy ra thì Đây sẽ là một kịch bản đen tối nhất cho dân tộc. Dân tộc bị nhục thì người dân nào có thể còn vinh?

Ai biết nước sông Lam răng là trong, là đục

Thì biết sống cuộc đời răng là nhục, là vinh?

Chỉ nghĩ đến thế thôi, thì còn một chút hy vọng cũng phải làm.

Trước đây đọc Nguyễn Du Chữ TÂM kia mới bằng ba chữ TÀItôi thường hiểu đây là lời khuyên đạo đức, lối tu thân thụ động, không thành công thì ít ra cũng thành nhân. Ừ thì cứ cho tấm lòng" chẳng để làm gì cả, chỉ để cho "gió cuốn đi(Trịnh Công Sơn) thì vẫn cứ phải có một tấm lòng, để khi từ biệt thế gian còn nhắm được mắt.

Nhưng không phải chỉ có thế, cái TÂM không thể nằm yên, TÂM đủ ngưỡng sẽ sinh ra TÀI, trừ những thứ tài buộc phải bẩm sinh. Trước khi có Kiến nghị về Bauxit này, tôi cũng chẳng tin mấy vị “Trí thức, nhà văn Xã hội chủ nghĩa kinh niên” nhà ta có thể làm một cuộc phản biện cho ra hồn. Vậy mà…, đọc bài Xã luận số 2 tôi có chút giật mình, vì điều mong muốn đã đến nhanh hơn mình tưởng.

Quy luật ư (ta nói quy luật xã hội), quy luật đúng là sự cưỡng bức của Tạo hóa, khó mà chống lại. Nhưng Tạo hóa vốn rất “dân chủ”, trong “Hội đồng Quy luật” của Tạo hóa có dành chỗ ít nhất cũng 51 phần trăm cho sự chọn lựa của chính con người.

“Xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều” (Nguyễn Du)

Biển đời chưa biết đâu là bờ, Tận Nhân lực mới tri Thiên mệnh”.

Có quyền, có tiền, người ta hẹn gặp nhau nơi Canh bạc cuối cùngcá độ cả dân tộc. Những người chỉ có Lý trí công chínhTấm lòng mạnh hơn vũ khí thì hẹn nhau nơi CHÂN LÝ mà thôi.

Nhưng, hãy đợi đấy!

Đà Lạt ngày 6-6-2009

Hà Sĩ Phu

Saturday, June 6, 2009

Bạo lực Cộng Sản

Nguồn gốc bạo lực cộng sản
Ngô Nhân Dụng



Ðêm mùng 3 tháng Sáu năm 1989, bà Trương Tiên Linh (Zhang XianLing) thấy tấm giấy do cậu con trai 19 tuổi viết để lại, cho bố mẹ biết cậu đi tới quảng trường Thiên An Môn, coi các bạn biểu tình. Bà là một kỹ sư, hai vợ chồng chỉ có một đứa con đang học đại học. Ðêm hôm đó, súng nổ ở Thiên An Môn, không biết mấy ngàn sinh viên đã bị giết, bà Trương không tìm thấy con đâu. Mười ngày sau người ta mới đưa xác của cậu trả cho cha mẹ, xác đã bắt đầu hư, nhưng trên mặt cậu sinh viên còn đeo đôi kính trắng.



Bà Ðinh Tử Lâm (Ding Zilin) là giáo sư Triết Học tại Ðại Học Nhân Dân ở Bắc Kinh, trong bảy tuần lễ các sinh viên và công nhân biểu tình ở Thiên An Môn bà đã khuyên các học trò của mình, có khi đến tận ký túc xá nơi sinh viên ở trọ, yêu cầu họ đừng có dính vào vụ biểu tình, nguy hiểm, vì thế nào đảng Cộng Sản cũng đập. Nhưng bà không ngăn được cậu con trai 17 tuổi, vì chồng bà đồng ý với con. Ðêm mùng 3 Tháng Sáu 1989 cảnh sát đem xác cậu về nhà trả cho cha mẹ, cậu bị bắn trúng tim. Bà Ðinh thấy mình mất lẽ sống, bà đã tính tự tử, sáu lần, nhưng không chết được. Hai vợ chồng bà đều là giáo sư, đã bị cho nghỉ hưu non.

Hai bà mẹ trên là những người thành lập nhóm Các Bà Mẹ Thiên An Môn. Mỗi năm đến ngày Lục Tứ (4 Tháng Sáu, nói lối người Trung Hoa) họ lại gửi thư cho các người lãnh đạo đảng Cộng Sản và chính phủ Trung Quốc để yêu cầu điều tra lại vụ tàn sát ở Thiên An Môn. Họ đã liên lạc và xác định được 195 gia đình có con bị giết ở Thiên An Môn trong cuộc tàn sát do Ðặng Tiểu Bình ra lệnh. Họ tin rằng con số sinh viên bị giết cao gấp mười lần số đó. Còn nhiều gia đình khác không biết con cái của mình đã biến đi đâu từ đó tới giờ.

Mỗi năm sắp đến ngày Lục Tứ hai bà mẹ trên dưới 70 tuổi này lại bị công an gọi lên “làm việc” mặc dù họ đều bị giam lỏng tại nhà sau nhiều lần bị tù. Bà Trương nói, chính nhờ cuộc tranh đấu vì cái chết của con mình mà bà mới khám phá ra những gì gọi là “nghĩa vụ công dân.” Làm công dân một nước thì phải tranh đấu cải thiện xã hội. Các Bà Mẹ Thiên An Môn yêu cầu chính quyền Trung Quốc phải xóa bỏ lời kết tội “phản cách mạng” mà họ đã gán cho các sinh viên biểu tình. Họ yêu cầu phải điều tra xem ai là người chịu trách nhiệm về cuộc tàn sát; tìm đủ danh sách những người đã bị giết và bồi thường cho các nạn nhân.

Năm nay, cuốn tự thuật của ông Triệu Tử Dương, cựu tổng bí thư đảng Cộng Sản Trung Quốc trong thời gian xảy ra vụ Thiên An Môn, cho thấy người quyết định vụ tàn sát chính là Ðặng Tiểu Bình, và người xúi giục rồi thi hành là Lý Bằng, lúc đó là thủ tướng. Triệu Tử Dương xác định rằng ông phản đối thái độ coi cuộc biểu tình của các sinh viên là “phản cách mạng;” vì họ không hề chống lại sự cai trị của đảng Cộng Sản Trung Quốc. Bà Trương cũng nghĩ như vậy, “Sau 20 năm, ý kiến của tôi vẫn không thay đổi. Các sinh viên biểu tình họ chỉ đi biểu tình chống tham nhũng. Và bây giờ thì chúng ta phải công nhận là các sinh viên có lý. Bây giờ tham nhũng nhan nhản khắp mọi nơi. Bọn sinh viên đã nhìn thấy trước cảnh này.” Ông Bao Ðồng, một cộng sự viên thân cận của Triệu Tử Dương mới nhớ lại 20 năm trước, cũng nhận xét là từ thời điểm đó “lịch sử đã ngừng; cuộc cải tổ đã đứng khựng lại.”

Năm nay nhiều cựu sinh viên Trung Quốc đã từng tham dự cuộc biểu tình ở Thiên An Môn và đang sống lưu vong đã gặp nhau để tưởng niệm những người bạn đã bị giết. Họ cùng nhau xác định ý nghĩa của cuộc biểu tình: Ðòi cải tổ Trung Quốc theo một đường lối phát triển có tự do dân chủ hơn, khác với chính sách mà đảng Cộng Sản vẫn theo đuổi từ đó tới nay. Hậu quả của vụ tàn sát sinh viên là đảng Cộng Sản đã đưa Trung Quốc tới cảnh tượng bây giờ: quan chức tham nhũng, xã hội bất công, đạo đức suy đồi, công nhân thất nghiệp và môi trường sống bị hủy hoại. Càng ngày người Trung Hoa càng thấy rằng muốn giảm bớt những tai họa trên thì phải dân chủ hóa.

Ðặng Tiểu Bình và Lý Bằng không chịu thay đổi chủ trương độc tài đảng trị, cho nên họ dẹp đám sinh viên biểu tình. Nhưng điều khiến mọi người vẫn ngạc nhiên là tại sao họ phải giết nhiều người như vậy mà không dẹp biểu tình một cách trật tự ôn hòa hơn? Những đoàn quân từ các tỉnh được chuyển về theo lệnh Ðặng Tiểu Bình, người cầm đầu quân ủy trung ương. Phần lớn các binh lính đó là nông dân, nhiều người bị bắt lính vì đến tuổi, họ không biết đám sinh viên biểu tình này là ai, không biết chúng ở đó làm cái gì. Họ chỉ biết được lệnh bắn là bắn. Và những chiếc xe tải chở lính đi theo xe tăng chạy vào trong đám sinh viên, trên những chiếc xe đó, đám lính trẻ được lệnh bắn là bắn. Coi lại những video quay trong đêm mùng 3, sang ngày 4 Tháng Sáu năm 1989 chúng ta nghe súng nổ như một trận chiến đang diễn ra. Nhưng đây là một trận đánh chỉ có một bên có súng và nổ súng. Và trong lúc đám lính vô tội cứ bắn xả vào đám sinh viên vô tội không làm gì để chống cự, thì đám thanh niên biểu tình vẫn cùng nhau hát vang lên bài “Quốc Tế Ca,” bài hát của phong trào Cộng Sản quốc tế vẫn được đài Bắc Kinh phát thanh mỗi ngày!

Ai đã ra lệnh cho lính bắn xối xả vào đám thường dân biểu tình ôn hòa và trật tự? Ai ra lệnh họ bắn giết không ghê tay trong khi đám thanh niên trẻ tuổi không một tấc vũ khí chỉ biết chạy trốn để rồi bị quét sạch như những con thú bị săn đuổi trong rừng?

Cuộc thảm sát sinh viên ở Gwangju, Hàn Quốc năm 1980 (Quang Châu Dân Chủ hóa vận động) xảy ra sau khi các sinh viên và dân chúng biểu tình chống độc tài quân phiệt đã chiếm chính quyền ở thành phố này trong 2 ngày. Nhưng về sau, khi Hàn Quốc đã lập chế độ tự do dân chủ, Tướng Chun Doo-Hwan vẫn bị đưa ra tòa kết án tù. Biến cố này, theo chính quyền chỉ gây ra 144 thường dân tử thương, nhưng các gia đình nạn nhân cho con số 165 người.

Chế độ độc tài quân phiệt ở Hàn Quốc không nhẫn tâm bằng chế độ Cộng Sản ở Trung Quốc. Và ngay những người lãnh tụ quân phiệt cũng chấp nhận bắt đầu quá trình dân chủ hóa, để tới ngày người dân bỏ phiếu chọn người nắm quyền cai trị, những vị tổng thống mới đã truy tố các lãnh tụ quân phiệt, ông Chun Doo-Hwan bị án tử hình rồi được hai vị tổng thống dân chủ đồng ý ân xá.

Tại sao các lãnh tụ Cộng Sản Trung Quốc có thể nhẫn tâm ra lệnh cho lính bắn những sinh viên biểu tình ôn hòa gần hai tháng trời? Ðặng Tiểu Bình, Lý Bằng cũng không phải là những người khát máu. Chính họ đã từng bị đầy ải, hành hạ vì bất đồng ý kiến với các lãnh tụ đảng! Tại sao họ lại đang tay ra lệnh giết những thanh niên đáng tuổi con cháu họ, chỉ vì đám trẻ này hăng hái đòi bài trừ tham nhũng và trừ bỏ những đặc quyền dành cho các cán bộ cao cấp?

Có thể nói Ðặng Tiểu Bình hoặc Lý Bằng và những lãnh tụ Cộng Sản khác cũng chỉ là những người bình thường. Nhưng mai sau lịch sử có thể coi họ là những kẻ sát nhất tàn bạo. Lý do duy nhất khiến họ có những hành động tàn ác, chính là vì họ được đào tạo trong cái lò Cộng Sản.

Cuộc cách mạng Cộng Sản đầu tiên ở Nga diễn ra trong sắt máu. Một nhóm người do Lenin cầm đầu cướp được chính quyền năm 1917, với khẩu hiệu “Hòa Bình, Bánh Mì,” và “Chính quyền về tay các ủy ban (Xô Viết).” Nhưng cái chính quyền đó chỉ kiểm soát được một số thành phố, trong khi có hàng trăm cuộc nổi dậy khác chống lẫn nhau và đánh lại chính quyền Xô Viết. Cuộc nội chiến diễn ra trong hai năm. Lenin đã hứa hẹn hòa bình vì biết dân Nga đang chán ngán cuộc chiến tranh thế giới, nhưng sau khi Lenin chịu thỏa hiệp với Ðức để rút nước Nga ra khỏi cuộc chiến thì dân Nga vẫn không có hòa bình. Cuộc nội chiến còn giết chết nhiều người hơn là cuộc chiến tranh thật, chỉ kéo dài thêm một năm nữa là chấm dứt.

Yếu tố quan trọng nhất khiến đảng Bôn Sơ Vích thành công trong cuộc nội chiến ở Nga không phải là chủ nghĩa Cộng Sản - dân chúng phần lớn là nông dân, không ai biết cái chủ nghĩa ấy như thế nào. Nhóm Bôn Sơ Vích cuối cùng đã thắng chỉ vì họ dám dùng những thủ đoạn tàn bạo nhất. Leo Trotsky, người sáng lập Hồng Quân, vốn không phải là một quân nhân, nhưng ông ta hiểu rằng lính cũng sợ chết. Mà đảng của ông thì đã từng chuyên làm công việc khủng bố, đe dọa người khác bằng bạo lực. Cho nên Trotsky đã dọa đám binh sĩ bị cưỡng bách tòng quân bằng cách giết hết những người đào ngũ. Trận đánh ở thành phố Kazan vào Tháng Tám năm 1918 đánh dấu việc áp dụng chiến thuật khủng bố đe dọa Hồng Quân.

Sử gia Niall Ferguson (trong cuốn The War of The World, xuất bản năm 2006) kể rằng ngay sau khi tới Kazan, Trotsky ra lệnh đem 27 đào binh ra bắn ngay bên bờ sông Volga. Sau đó, ông trong mỗi trận đánh cho bố trí súng máy ở phía sau đám quân của ông, hễ thấy tên lính nào tính chạy trốn là bắn chết. Một nhóm quân trong đơn vị nào không chịu đánh nhau thì cả đơn vị bị tiêu diệt luôn. Không một đám quân nào trong các nhóm Bạch Quân có người chỉ huy dám giết người một cách thản nhiên như vậy.

Trận Kazan là một bước ngoặt thay đổi thế cờ trong cuộc nội chiến ở Nga, và Frguson cũng nhận xét, nó cũng là một “dấu hiệu cho thấy sau khi thắng trận thì đảng Bôn Sơ Vích sẽ cai trị dân như thế nào.”

Họ cai trị bằng mọi phương tiện và thủ đoạn tàn bạo. Lenin học vai trò của Robespiere trong cuộc cách mạng Pháp, nhưng tránh được những lầm lẫn của Robespiere, vì ông ta giết nhiều người hơn, một cách thản nhiên, vô tình hơn. Lenin hỏi, “Làm sao có thể làm cách mạng nếu không có một đội hành hình?” Theo Ferguson tìm hiểu, trong mấy năm từ 1918 đến 1920, có 300,000 vụ hành quyết những người dân chống Bôn Sơ Vích. Những đội “cải cách” đi tịch thu thóc của nông dân đã được lệnh giết hết những trung nông cưỡng lệnh. Tháng Hai năm 1921 các thủy thủ ở pháo đài Kronstadt vốn vẫn ủng hộ Cộng Sản đã nổi lên chống Bôn Sơ Vích sau khi đưa ra các yêu cầu bầu cử tự do, báo chí và hội họp tự do mà không được. Lenin đã giết và lưu đầy hết.

Sau này người ta thường nhắc tới những tội ác của Stalin, nhưng cuộc cách mạng Cộng Sản đã bắt đầu đẫm máu từ thời Lenin.

Những lãnh tụ Cộng Sản có thể thản nhiên ra lệnh giết người, có khi hân hoan ra lệnh giết người, chính vì họ đã biến những tư tưởng kinh tế chính trị học của Karl Marx thành một thứ tôn giáo. Ðảng Cộng Sản cho họ đóng vai trò “cứu nhân loại” vì họ tự coi là những người duy nhất “giác ngộ” được hướng đi của lịch sử. Ðó là một thứ niềm tin có tính cách tôn giáo. Khi đã tự tin là mình nắm “chân lý” trong tay, nắm “lẽ phải” trong tay, thì người ta không ngại ngần làm bất cứ hành động tàn ác nào, để “phụng sự chân lý” và “giải phóng nhân loại!” Bao nhiêu thanh niên và thiếu nữ đã ôm bom tự sát ở Iraq, ở Afghanistan hoặc Pakistan bây giờ cũng mang niềm tin mạnh như vậy.

Cho nên trong đám người theo chủ nghĩa Cộng Sản chúng ta thấy những kẻ sát nhân cuồng tín nhất. Và trong đó mới có những lãnh tụ như Stalin bỏ mặc cho 4 triệu người Ukraine chết đói chứ không chịu rút lại chính sách tập thể hóa nông nghiệp. Mới có Mao Trạch Ðông phất tay phát động “Bước nhẩy vọt” làm chết hai chục triệu người Trung Hoa, không hề ân hận, lại ra lệnh làm “Cách Mạng Văn Hóa” giết chết thêm hàng chục triệu người khác. Và chỉ trong hàng ngũ Cộng Sản mới có những Hồ Chí Minh nhắm mắt theo Mao cải cách ruộng đất giết hàng trăm ngàn người Việt, mới có Pol Pot làm chết một phần ba dân số Campuchia.

Những Ðặng Tiểu Bình, Lý Bằng ra lệnh giết các thanh niên Bắc Kinh biểu tình ngày 4 Tháng Sáu năm 1989 không một chút ngần ngại, và sau này không bao giờ áy náy ăn năn, vì họ cũng được đào luyện trong môi trường Cộng Sản.

Nhưng chúng ta phải tin rằng trong lịch sử nhân loại, cuối cùng các bà mẹ sẽ thắng. Sẽ có ngày các bà Ðinh Tử Lâm, Trương Tiên Linh, Giang Kỳ Sinh, và 193 các bà mẹ khác sẽ có ngày được thấy những người con của họ đã không chết uổng. Sẽ có ngày người dân Trung Quốc được sống trong tự do dân chủ. Khi đó, những người lãnh đạo quốc gia sẽ là những người bình thường không thể nào chấp nhận việc giết người một cách tàn bạo không cần pháp luật, không cần đạo lý. Khi đó mới thật là đem Ðạo Nghĩa để thắng Hung Tàn - Lấy Chí Nhân mà thay Cường Bạo!

Ngô Nhân Dụng

Tay sai Tàu khựa ra tay

Tin về linh mục Lê Quang Uy bị tạm giữ tại sân bay Tân Sơn Nhất
CTV CSsR

Sáng nay, lúc 11 giờ, 06/6/2009, linh mục Lê Quang Uy, người soạn bức thư kêu gọi “Hãy cứu lấy Tây Nguyên khỏi thảm họa Bauxite đỏ”, đã về tới Sài Gòn sau một thời gian đi giúp mục vụ ở hải ngoại. Khi về đến sân bay Tân Sơn Nhất, ngài đã bị bộ phận An Ninh Hải Quan câu lưu tại sân bay lâu giờ. Các hành lý của ngài đã bị lục soát rất kỹ. Sau cùng, chiếc máy tính xách tay của ngài đã bị tịch biên.

Sau khi tịch biên máy tính xách tay của linh mục Lê Quang Uy, bộ phận An ninh yêu cầu ngài lên bộ phận Kiểm Tra Văn Hóa để giải quyết vào sáng thứ Hai, ngày 08/6/2009.

Chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra cho tác giả của lời kêu gọi “Hãy cứu lấy Tây Nguyên khỏi thảm họa Bauxite đỏ” trong thời gian sắp tới…


Điều gì sẽ xảy ra với linh mục Lê Quang Uy?

Thiên Bình

Động thái của nhà cầm quyền ra lệnh cho thuộc hạ của mình câu lưu và lục soát hành lý của linh mục Lê Quang Uy rõ ràng là nằm trong chiến dịch đã được nhà cầm quyền vạch ra nhằm trấn át tất cả những tiếng nói bất đồng đối với cái chủ trương, dự án lớn của Đảng tại Tây Nguyên.

Sau khi cho phép có một vài tiếng nói bất đồng phản đối cái “chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước” để cho có vẻ là cũng có chút dân chủ trong Quốc hội và cũng là để trấn an dư luận, thì xem chừng Đảng đang bắt đầu thực hiện một chiến dịch đánh tỉa, đánh du kích những người nhiệt thành nhất trong phong trào chống khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Xem ra những dự đoán của những người trong cuộc như Giáo sư Nguyễn Huệ Chi bắt đầu thành hiện thực. Những người nhiệt tình cổ võ cho phong trào chống khai thác bauxite ở Tây Nguyên như linh mục Lê Quang Uy và các nhà trí thức trong thời gian sắp tới sẽ là đối tượng được nhà cầm quyền quan tâm đặc biệt. Tình thế cụ thể nơi diễn đàn Quốc hội mấy ngày nay lại càng cho thấy những dự đoán của Giáo sư Nguyễn Huệ Chi là hoàn toàn có căn cứ. Những tiếng nói bất đồng trong Quốc hội cho đến giờ này dường như đã im bặt hẳn, và cái dự án bauxite Tây Nguyên dường như cũng đã bị gạt ra khỏi chương trình nghị sự của Quốc Hội. Nói đúng hơn, Đảng và Chính phủ đã chơi trò “cù nhầy”. “cò cưa kéo cưa” để bắt đầu tiến hành chiến dịch bịt miệng những người bất đồng chính kiến.

Trở lại sự kiện linh mục Lê Quang Uy bị tạm giữ và bị khám xét tại sân bay Tân Sơn Nhất, xem ra người ta khó có thể đoán trước những động thái của nhà cầm quyền trong những ngày sắp tới đối với linh mục Lê Quang Uy. Từ trước tới nay, người ta vẫn nhắc nhớ nhau rằng ở cái đất nước này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Kể cả sự thật tỏ tường cũng vẫn bị những cái đầu “đỉnh cao trí tuệ” biến thành sự nghi ngờ, đố kỵ. Thậm chí những người ngay chính, yêu quê hương, dân tộc thực sự lại bị bôi nhọ, bị chụp mũ, bị biến thành kẻ phản động, chống đối, phá hoại đất nước.

Được biết chiếc máy vi tính xách tay của linh mục Lê Quang Uy đã bị nhà cầm quyền giữ giùm. Chưa biết là nhà cầm quyền sẽ dùng chiêu bài gì với cái máy tính này để tìm cớ bắt tội một con người ngay thẳng, trung thực, hết lòng vì nhân dân, vì dân tộc như linh mục Lê Quang Uy. Hơn lúc nào hết, những người trung thực và tận tình vì quê hương, dân tộc như linh mục Lê Quang Uy cần được mọi người bảo vệ để đất nước này ngày càng tiến tới độc lập, tự do, dân chủ thực sự, chứ không phải làm nô lệ cho bất cứ thứ thiên triều nào hay bất cứ đảng phái nào.

Saturday, May 30, 2009

Của chôm chĩa


Từ blog Đinh Tấn Lực


Không Nổi Dóa Mới Là… Có Vấn Đề

. Đinh Tấn Lực

Chẳng hiểu sao vẫn còn thân được, chứ tình thiệt, nghe bạn kể chuyện mà phát chán.

Hỏi bạn có gì lạ không, thì chỉ nghe một lô chuyện: Đà Nẵng: Rơi xuống cống đang thi công, mẹ chết, 2 con bị thương; Tây Ninh: Chị tâm thần đánh chết em dâu; Phan Thiết: Các người đẹp chuyển đổi giới tính đại náo Mũi Né; Hà Giang: Bi kịch ‘đại công trường’ và khoản nợ 1.800 tỷ; Cà Mau: Những dòng sông chết; Hà Nội: Khởi công hai hạng mục công trình tại công viên Tuổi trẻ; TP.HCM: Giả danh sinh viên bán dâm xuyên Việt, hay, Dự án thoát nước lạc hậu, hay, Bệnh viện quá tải, bệnh nhi nằm tràn… hành lang, hay, 5 giờ giải cứu một cháu bé bị bắt cóc đưa ra nước ngoài v.v…

Lại hỏi bạn có gì cần sẻ chia, học hỏi, thì lại được nghe một lô “bình luận” khác: Giá vàng quay đầu tăng nhẹ; Tôn tạo, tu bổ di tích: Mạnh ai nấy làm; Quy hoạch đô thị: Lợi ích của dân phải được đặt lên đầu; Để 1 triệu ‘nông dân chất lượng cao’ thành hiện thực; Chỉ đầu tư sân golf ở những khu đất làm nông nghiệp không hiệu quả; Cần mạnh tay hơn với những kẻ làm ăn gian dối!; Hành trình của những người đau khổ nhất trong những người khổ; Khăm Phết xót Khăm Bun v.v…

Suýt nữa đã nghi oan là không lẽ nào bạn ta, vốn là dân tốt nghiệp báo chí, mà chỉ tần mần tẩn mẩn quan tâm ngần đó chuyện… thường ngày ở huyện?

Té ra, chung quy chỉ vì báo chí chính quy quanh năm cũng chỉ ngần đó tin tức, bình luận.

Bảo rằng: Chán phết!

Bạn gật đầu: Ấy là chưa kể phần tin tức Sinh Hoạt của Lãnh Đạo đấy. Này nhé, không cần ghé mắt vào sạp báo, mọi người đều có thể lẩm nhẩm những đoạn văn mẫu nghìn bài như một: Tham dự lễ kỷ niệm có các đồng chí…(gì đó, liệt kê theo thứ tự thứ bậc); Trong diễn văn chào mừng, đồng chí… (gì đó, phát biểu thế này, thế này…); Đồng chí (ABC) đã nhiệt liệt đánh giá cao những kết quả bước đầu…; Đồng chí (XYZ) nhấn mạnh rằng cho dù các kết quả còn hạn chế…; Đồng chí (GAT) đã bày tỏ tin tưởng…; Đồng chí (QUY) đã trân trọng xác định quan hệ 2 nước…; Đồng chí (LAY) chúc mừng sự kiện 2 nước đã… v.v…

Bèn ngăn lại: Thôi, đủ rồi, ông mảnh! Thời ở trường thì hăm hở, hồ hởi cho lắm vào, sao giờ lại đìu hiu, điêu tàn làm vậy? Có gì “ít chán” hơn không, nói nghe coi?

Bạn xua tay: Sao lại đòi hỏi lắm thế? Không nắm bắt được quy luật “Cho gì ăn nấy” à? Chưa từng nghe chuyện Trưởng ban Quản lý KTX ĐH Sư phạm Hà Nội Trần Công Thanh đáp ứng yêu cầu nối mạng internet của sinh viên bằng cách lắp đặt Tivi à? Ông ấy có một câu tuyên bố đã được sinh viên liệt vào dạng danh ngôn để đời: “Các em cứ vô tư, thích xem gì tivi chiếu thì xem vì nội dung được phát sóng đã qua kiểm duyệt”. Đấy! Thấy chưa? Không nổi dóa mới là có vấn đề! Kinh tế, coi lại đi, trừ quốc doanh, đã hết bao cấp; nhưng phía văn hóa, đặc biệt là văn hóa thông tin, thì chẳng những không chịu bớt, chịu hết, hay chịu chết, mà còn phát huy đậm nữa đấy!

Hỏi thêm: Thế nào là văn hóa bao cấp thông tin?

Bạn nhếch mép: Hãy ra coi dân làm bánh lọt là hiểu ngay đặc tính vận hành cơ bản hệ thống truyền thông tầm quốc gia của VN ta: Bộ CT cấp bột. Tuyên giáo trung ương nhào bột. Bộ 4 tờ nắm cần, nhấn tới đâu thì tin tức, bình luận, phóng sự, thậm chí cả văn nghệ, lọt ra tới đó. Mẻ đầu là của Thông tấn xã nhà nước, mẻ kế là của báo Nhân Dân với VOV, các mẻ sau là của 600 cơ quan báo đài đủ kích cỡ, vừa vặn cho mọi chiều thị hiếu độc giả bốn phương… Đến khi nào “trên” kéo cầu dao điện bảo ngưng thì tất yếu là nguyên dàn máy đứng khựng lại ngay. Dân ta vừa đóng thuế cấp dưỡng cả một hệ dây chuyền bánh lọt đó, lại vừa bỏ tiền ra đào tạo nhiều thế hệ tay nghề kế thừa truyền thống rập khuôn, từ phóng viên cho tới tổng biên tập, để được tự do đọc, nghe, xem hàng loạt bản tin thập cẩm mệnh danh “hướng dẫn dư luận” nói trên, không phải là rạng rỡ một nền văn hóa bao cấp thông tin thì là gì? Văn hóa tem phiếu bánh lọt à? Nói vui khái quát thế thôi, chứ còn phân giải cho ra đầu ra đũa thì phải kể tới hàng loạt mô hình văn hóa bonsai, văn hóa cơm hộp… trong nền báo chí nước nhà nữa cơ!

Lại gãi tai: Bonsai thì hiểu rồi, giá sinh ra còi cọc/ đành nhẽ với mệnh trời/ đây mảnh rừng luân lạc/ đại thụ thành đồ chơi... Nhưng còn văn hóa cơm hộp là sao?

Bạn cười cười: Thế chưa đọc tin về những con tàu lạ à? Biển Đông ta hằng ha sa số những con tàu lạ được báo chí mình ghi nhận. Nó bắn, nó tông chìm tàu đánh cá của ngư dân ta thường xuyên. Thế nhưng báo giới của ta đã rất “nhạy cảm” để chỉ ghi nhận đó là những “tàu lạ của nước ngoài”. Tin sốc nhất trên rất nhiều báo điện tử mấy hôm nay là: “khoảng 3 giờ sáng 19-5, tàu đánh cá mang biển số QNg-95048TS đã bị một tàu lạ của nước ngoài tông chìm”. Ấy, đã tự hoạn đến mức không nêu tên nước ngoài nào đó mà vẫn bị coi là chưa đủ “nhạy bén” đối với tình hữu nghị 4 tốt đã được long trọng cam kết. Sau khi các blogs chuyển tải bản gốc, thì chỉ vài giờ sau, mọi bản tin chính quy lề phải đều đồng loạt sửa lại như nhau là, nguyên văn: “đã bị một tàu nước ngoài (chưa rõ lai lịch) tông làm chìm tàu”, và chỉ đáng được liệt vào mục Tin Vắn. Nếu vụ này xảy ra vào cuối thập niên 1970 hay đầu thập niên 1980 thì hẳn đã khác. Truyền thống ứng xử răng môi cận đại của báo chí ta vào đầu thiên niên kỷ này đã uốn nắn các phóng viên thành một dàn nhà báo hội viên Hội Công Công như thế đấy. Bạn thấy chủ quyền cơm hộp của ta là hoàn toàn độc lập chưa nào? Bảo đừng nổi dóa có được không nào?

Đáp: Thấy! Còn nghe được cả tiếng sủi tăm của mấy lít máu đang sôi nữa. Có người bảo dân ta có cả thảy 86 triệu đôi tai đôi mắt, nhưng chỉ được nghe và thấy xuyên suốt qua 15 “tô đậu hũ”. Bây giờ bạn đã làm rõ hơn tính chính xác của nhận xét đó.

Lại cười đểu: Cả 15 chiếc tô bạc đều có nạm chữ vàng, nhưng tiếc thay, chúng không đựng thành phẩm tàu hũ, mà toàn bã đậu cả đấy bạn ạ! Còn, “chỉ được nghe và thấy” như ai đó từng bảo, thì chỉ đúng vào thời của Diễm thôi. Giờ khác xa rồi! Bọn thế lực thù địch Google với Yahoo! vãi bom Net không kịp vuốt mặt. Chỉ những kẻ tự chọn giữ thói quen bưng tai bịt mắt mới tiếp tục chắt lọc hình ảnh và âm thanh cho mình thông qua 15 cái tô bã đậu ấy. Nói nhại Trần Hoài Anh, trong một bài viết về một nhà thơ Huế trên tạp chí Sông Hương tháng 12/2008, là: “…để tồn tại họ chấp nhận đánh mất mình, chấp nhận sống chung với các ác”. Còn phần đông đã vươn cao qua khỏi những cái đầu lè tè mặt ghế của lãnh đạo. Chưa thời nào mà lãnh đạo bị khinh miệt tận cùng bằng số như thời này. Khu vực công bị chảy máu chất xám đến thất sắc là vì thế… Chỉ thị của Thủ tướng cũng chen chân rầm rập ra đời là vì thế… Người người đua nhau tuyên bố lăng nhăng nhặng xị suốt mấy năm qua là vì thế… Trên bảo dưới không nghe trở thành đại nạn của cả guồng máy cũng là vì thế…

Gặng tí: Không nghe, nhưng …vẫn không nói ra?

Bạn ngã người, ha hả: Chưa nói ra hết thì có phần chính xác hơn chăng? Mà sự đời nó vậy: Mấy cái thủy chấn Tsunami không tiếng động lại gây thiệt hại tàn khốc gấp trăm lần những cơn sấm rền. Còn… đã nói ra, thì bạn có để ý con số page views của nhiều blog cá nhân trong nước cao hơn gấp mười lần số lượt truy cập của trang mạng MTTQ đã từng được đưa vào hoạt động từ nhiều năm nay không? Bạn có thấy trang mạng Cổng Thông Tin Điện Tử Chính Phủ, cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh, và ngay cả trang mạng gốc www.cpv.org.vn có 4 thứ ngôn ngữ (kể cả tiếng tàu) của đảng CSVNđều chẳng dám công bố số lượt truy cập không?

Gật đầu: Có! Nhiều blog có lượng truy cập cao hơn gấp hai mươi lần trang mạng MTTQ của nhà nước nữa kia! Nhưng mà… điều đó liên hệ gì đến chuyện “nói ra”?

Bạn xua tay: Ậy, để thấy độc giả ta thích đọc điều gì! Còn nhớ bài “Đợt sinh hoạt chính trị lớn năm 2008” của nhà báo Thái Duy trên tờ Đại Đoàn Kết hồi tháng 2 năm 2008 đã khẳng định “lực cản cái mới lại là bộ máy Đảng và Nhà nước” chứ? Còn nhớ bài “Tản mạn cho đảo xa” của phóng viên Trung Bảo (Blogger Ginola) trên tờ Du Lịch hôm Tết Kỷ Sửu vừa rồi chứ? Còn nhớ bài khuyến cáo báo CA Thành phố của Ls Đoàn Thị Lan trên báo Pháp Luật hồi tháng 3 chứ? Còn nhớ các bài “Biên giới tháng Hai” của nhà báo Huy Đức (Blogger Osin) trên báo SGTT chứ? Mới nhất là bài “Sống chung với hàng TQ?” của nhà báo Kim Hạnh, cũng trên tờ SGTT, đã đọc rồi chứ?... Tiêu biểu tạm thời là thế! Các nhà báo vẫn viết, vẫn “nói ra” đó chứ, lắm khi còn quá mức “chạm ngưỡng” nữa đó chứ! Chỉ là trên phương tiện báo chí chính quy hay trang blog cá nhân thôi. Do sự thôi thúc rất chung là “phải nói ra điều nổi dóa trong lòng” của từng người, chưa một ai từng phân biệt khoảng cách của hai loại phương tiện này, cho đến lúc Bộ trưởng bộ 4 tờ khẳng định “quản lý là quản… có lý”, để nói về thứ tự do bên …lề phải. Giống như trường hợp đôi bờ tả hữu của con sông Seine chảy ngang kinh đô ánh sáng Paris vậy! Nhà báo Trương Duy Nhất nhận xét rằng: “Càng ngày càng thấy nhiều nhà báo… thò tay viết blog. Càng ngày càng thấy nhiều người chen nhau đọc blog đến nghẽn mạng”. Không phải mới đây đâu. Từ những tháng cuối năm 2006 lận. Một năm sau đó, con số tăng đến mức đủ để Bộ CA phải mượn tay Cty Kết Nối Việt và báo Lao Động cùng tổ chức buổi hội thảo “Blog trong thế giới thật” vào ngày 21/8/2007, dưới sự chủ tọa của Đại tá công an Trần Thế Tuyển, Phó cục trưởng Cục báo chí. Nhà báo Vũ Mạnh Cường (blogger VMC) dẫn giải: “Ở Việt Nam, câu chuyện tỏ tình gây chấn động của một sinh viên ở ĐH Bách khoa Hà Nội, vụ cảnh sát giao thông chặn bắt xe taxi vượt đèn đỏ, nhật ký của Trần Tuyên - chàng trai bị bệnh máu trắng là những ví dụ sinh động về việc báo chí chính thống sử dụng nguồn tin của ‘báo chí công dân’…”. Có thể nào cụm từ báo chí công dân, gọi tắt là dân báo, bắt nguồn từ đây chăng?... Một chuyện vui được nhà báo Đức Hiển (báo Pháp Luật, tức Blogger Bố Cu Hưng) PR trong dịp này là …đã có báo đề nghị mua lại một số entries trên blog của anh. Còn, nhà báo nổi tiếng Huy Đức (Blogger Osin) lại nhẩn nha phát biểu cực đểu, rằng: “Tôi không nghĩ rằng Blog là thế giới ảo. Bởi vì khi ngồi viết blog, tôi vẫn nhìn thấy anh Thế Tuyển và các anh A-25. Vì vậy tôi thận trọng như bao việc khác!”. Phải chăng nhà báo Huy Đức/blogger Osin vẫn muốn và thấy cần nhấn mạnh rằng vẫn còn lơ lửng rợp trời những chiếc gươm treo khắp nơi? Việt Nam mình không khác Tàu và Bắc Triều Tiên lắm đâu!...

Bèn lật đật chen vào: Này! Đừng quên một comment rất đáng quan tâm của nhà báo/blogger Phan Văn Tú về bài tường thuật buổi hội thảo về Blogs lần đó là: “Trong đầu thằng nhà báo Việt Nam nào hình như cũng có cái kéo. Nó tự cắt nó trước khi... bị cắt. Ở Việt Nam hiện nay, có lẽ khó phân biệt anh nhà báo trong tư cách blogger và anh blogger trong tư cách một nhà báo (trừ những blog ảo)”.

Bạn thư thả nhún vai: Đó là tình hình sơ khai của hai năm về trước. Giờ hả? “Thúy đã đi rồi”, bạn ạ! Bạn đã từng nghe sinh viên phê bình rằng: “Blogger Trương Duy Nhất hay ho, thú vị hơn... nhà báo Trương Duy Nhất!” rồi mà, đúng không? Còn chính nhà báo/blogger Trương Duy Nhất thì thẳng thắn nhận định về cái nhìn của đồng nghiệp thế này: “Trong hội trường thì oang oang chụp mũ, phê phán, chỉ trích như... nã đạn rằng tác phẩm này, thằng nhà báo, nhà văn, nhà thơ kia là... phản động. Thế nhưng về phòng, chính họ lại cặm cụi chép những thứ ‘phản động’ ấy một cách nâng niu, trân trọng vào sổ tay và đêm đêm nhẩm đến thuộc lòng”. Người ta nhại sửa lời thơ Nguyễn Khoa Điềm trong bài Về lại đời thường sao khó thế: “Ghi chép những điều cần ghi chép”. Trong phòng thi nó gọi là “phao” đấy, nghĩ không ra, hay không “tiện” nói ra thì cặm cụi chép chứ sao! Để còn nhân rộng ra nữa. Mới hay, cái sự nổi dóa vẫn sống hùng sống mạnh mọi nơi, cho dù ai đó đã cất công “đặt bục công an giữa trái tim người”. Mới cười: Thế thì từ bao giờ, cái “mẫu số chung phản động” đã lên ngôi trong đầu và cả trong tim nhiều giới? Trước hay sau cái thói quen “đọc báo ngược”? Từ bao giờ các thứ ngụy luận tùy tiện, trước sau bất nhất, hay trên dưới tréo ngoe… đã bị treo phất phới như các dây phơi quần áo? Trước hay sau tập quán “đọc báo giữa các dòng chữ”? Từ bao giờ những bài báo theo đơn đặt hàng chạm phải những “phản biện” vây bủa mà trước đó chưa từng xảy ra, như vụ áp án Điếu Cày hay vụ bôi đen đức cha Kiệt? Từ bao giờ luồng thông tin “chính thống” lâm vào tình cảnh tứ bề thọ …sự thật, như vụ Thái Hà, chẳng hạn? Trước hay sau khi giới Blogger lập làng dân báo?

Đáp: Đừng hỏi khó, bạn mình! Người ta chỉ có thể biết chắc rằng báo chí chính quy không có điều kiện thuận lợi như là các blogs để “lột tả” mọi hiện trạng xã hội (thường xuyên rất dễ gây nổi dóa). Còn nếu quy chụp cho việc lột tả đó là “phản động”, thì quả thật các bloggers đã góp công góp sức rất nhiều trong nỗ lực “rọi đèn” để mọi người hăm hở “phản động”, đến độ trở thành công thức mới rất giàu tính thời đại: Không phản động = Hâm!

Bạn ta gật gù: Đúng thế, còn nguyên đây lời trần tình của ông Nguyễn Văn Kim - Phó cục trưởng Cục giải quyết khiếu nại tố cáo, Thanh tra Chính phủ trên tờ báo điện tử TuanVietNam hồi giữa tháng 5: Việc không công khai minh bạch thông tin là một trong những nguyên nhân cản trở lớn cho cuộc đấu tranh tham nhũng. Ngoài xã hội, nếu dân vi phạm, (thì) luật ‘bò’ vào tận nhà, thậm chí tận giường”. Thế, nếu quan vi phạm thì luật “bò” đi đâu? Cứ xem vụ động trời về trang mạng vietnamchina.gov.vn của nhà nước ta, cụ thể là của Bộ Công Thương, mà lại do bọn bá quyền phương Bắc quản lý, khắc rõ. Nếu ông Lê Tuấn Huy chỉ mải mê dịch sách mà không chơi blog thì có khi đến giờ cả nước vẫn còn mù tịt về chuyện TQ miệt mài bao sân quản lý cả trang mạng có đuôi của nhà nước VN. Làm sao cả nước nghe đến tên Nguyễn Thanh Hưng, cục trưởng cục Thương mại Điện tử và Công nghệ Thông tin, bộ Công Thương, cơ quan chịu trách nhiệm về trang web này đã nhận định rằng đó “không phải là chuyện ghê gớm… (bởi nó là) của mình nhưng mà là phía TQ phụ trách”! Không nổi dóa mà được à? Và đó cũng chính là một trong những lý do khiến nhiều người viết blog, kể cả những nhà báo trong luồng, kể cả những cây bút chưa ra trường báo chí….

Bèn nhào vô ăn có: Biết đâu, đó cũng là sự chọn lựa tuy không toàn hảo nhưng đang là tối hảo cho các nhà báo còn kẹt chân bên lề phải hiện giờ? Còn nhớ, Thượng nghị sĩ John Mc Cain, trong tiểu luận A Cause Greater than Self, vào thời tranh cử Tổng thống Mỹ 2008, đã nói một câu đáng ngẫm: “Lòng yêu nước không phải là việc chấp nhận, mà chính là trong cách riêng của những người nam nữ để bảo vệ những lý tưởng đã sáng lập ra quốc gia chúng ta: đứng lên để chống lại bất công và đấu tranh cho những quyền của mọi người chứ không phải cho quyền lợi riêng tư của mỗi cá nhân… Nếu bạn nhìn thấy những sai lầm của đất nước chúng ta, hãy sửa chữa để cho đất nước này tốt đẹp hơn. Nếu bạn thất vọng với những sai lầm của chính quyền, hãy gia nhập chính quyền ở đẳng cấp đó và làm việc để sửa chữa những sai lầm đó”… Thất vọng, hoặc nổi dóa, đều là những biểu hiện tại chỗ của lương tâm đối với lẽ phải, đều đòi hỏi những cải sửa, và sẽ không thể nào mỏi mòn chờ đợi chính quyền. Tức là, không thể nổi dóa chay, hay thất vọng suông, mà phải xiển dương sự thật để giành công lý. Phải hành động. Phải có cách phản đối điều sai. Phải có cách kiến nghị điều phải. Phải nhập cuộc. Các bác cựu chiến binh nhà ta, biết đâu đã đặt tên cho câu cách ngôn này là thế cận chiến thời A còng, không chừng!

Bạn chép miệng: Có thể lắm. Ở lại trong luồng để tích lũy cơn dóa, để mài sắc ngòi bút và để nuôi dưỡng lương tri, vừa “nâng bóng” trên mặt báo chung, vừa “làm bàn” trên blog riêng… Theo cách lý giải của ngài Gene Sharp thì điều này càng khiến cho nhà nước ta vò đầu bứt tai: Buông chẳng xong, mà quản không nổi. Chậc! đó cũng là một cách trui rèn kỹ thuật tung hứng liên hoàn trong thời “mai phục”. Sẽ đến một lúc nào đó, dàn ký giả ẩn mình trong hệ báo chí chính quy hôm nay sẽ là những ngọn cờ tiên phuông và là tụ điểm phản ánh tiếng nói của hàng triệu bước chân tuần hành trên đường phố. Tiếng Anh gọi nghĩa cử đó là “pay back”, tức là hoàn trả, đúng không nào?

Lại chen vào: Hãy khoan nói đến chuyện bồi hoàn cho nhân dân những gì mà giới ký giả đang nhận hôm nay. Họ tự mở rộng tầm bay và làm đầy khoang lương tâm của mỗi người, để bù lại cho một thời gian dài co cụm dưới những chiếc vòng kim cô bó rọ. Blogs là đường băng phi đạo hôm nay, và sẽ là bầu trời ngày mai…

Bạn nâng cốc: Tác động lớn nhất của chân trời blogging bao la không hẳn là chỉ nhằm vào chính báo giới, mà là mở ra một không gian mới để giúp cho tất cả độc giả nạn nhân của hơn nửa thế kỷ thông tin một chiều có cơ thoát ra khỏi những khuôn mẫu uốn nắn tư duy của mỗi người theo phương thức định hình trên tiền đề định kiến sai trái xưa nay của “trung ương” hay “trên trung ương”, kể cả các loại tiền đề “cam kết quốc tế” hay “sứ mạng lịch sử”. Không gian mới đó cũng sẽ là nền tảng của những suy nghĩ độc lập và thông thoáng, dẫn đến những cách hành xử trẻ trung, đúng đắn và đúng tầm. Nó sẽ giúp độc giả, đặc biệt là giới độc giả sinh viên, tự phân biệt và đánh giá đúng sai, tự chốt lại từng kết luận cho mỗi vấn đề, kể cả việc đánh giá lại các bản đánh giá chính quy hay chương trình học, dứt bỏ hẳn những áp đặt, những nghịch lý, những ăn theo, và cả những dòng cuốn xoáy bon chen đua đòi… Quan trọng hơn cả chính là cốt lõi của tinh thần dân chủ trong không gian mới đó, nó giúp mỗi người trong chúng ta tự cân nhắc, chọn lựa và lấy quyết định cho chính mình: Ta đã có chưa và ta cần làm gì, làm thế nào, và làm với ai, để đạt một cuộc sống xứng đáng là một con người? Keep on blogging, Bạn mình!

21-24/5/2009, kỷ niệm sớm 1 tháng ngày Báo Chí Cách Mạng VN.

Blogger Đinh Tấn Lực